Thứ Tư, 18 tháng 11, 2009

Sinh vật cảnh mới

Ai cũng biết con cá nuôi trong bể để ngắm cho đẹp và thư giãn đầu óc thì gọi nó là cá cảnh; con chim nuôi trong lồng ngày ngày nghe nó hát cho vui tai thì gọi là chim cảnh; con chó nuôi trong nhà để nó giữ nhà và làm đẹp thì gọi là chó cảnh. Ngoài ra một số người còn nuôi những loài thú lạ quí hiếm như rắn, bò cạp, tắc kè…chủ yếu là cho vui.

Trên thế giới hiện nay tôi không biết có thêm loài sinh vật cảnh lạ nào nữa hay không, nhưng ở Việt Nam thì có thêm 2 loài mới.

Loài thứ nhất tôi gọi là công an cảnh. Đó là những cảnh sát giao thông đầu đội mũ tròn cứng, mắt đeo kính đen nhìn rất hình sự (tùy đứa có đứa không), đi mô tô phân khối lớn, đồng phục vàng nghệ, đôi khi bụng phệ chắc là bụng bia, hay tụ tập tại các ngã tư đường . . . hóng mát. Còn khi đường ùn tắt, khói bụi mịt mù thì chẳng thấy đâu, hoặc có thì cũng đứng làm cảnh cho vui thôi. Nuôi loài này thiệt tốn cơm gạo. (vụ này có lần Thanh Niên đã phản ánh và ai cũng dễ dàng nhận thấy chứ tôi không ngậm máu phun người đâu à!)

Loại thứ hai tôi gọi là giáo viên cảnh. Đó là loại giáo viên ngày ngày lên lớp cho vui, cứ đến giờ là: “các em chia nhóm, chọn đề tài thuyết trình”; rồi coi và…cười; các em thuyết trình xong: “nhóm em đúng về…sai về…sửa lại…nhóm tiếp theo….có ai hỏi gì không…không thì…điểm danh rồi về”?! Và luôn coi lời mình là lời thần thánh.

Sẵn đây chuyện điểm danh mới nói. Thiệt là một thứ tào lao nhất trong lớp học, một sự lừa đảo trong học đường.

Ngày xưa bên Trung Quốc có ông thầy tên Thủy Kính (Thủy Kính tiên sinh là thầy của Gia Cát Khổng Minh và Tư Mã Ý). Thủy Kính tiên sinh có nuôi một con gà, hễ đến trưa con gà gáy thì cho lớp nghỉ. Học trò vì say mê lời thầy giảng, không muốn kết thúc giờ học sớm nên mới nghĩ ra cách là cứ mỗi giờ học mang theo một nắm gạo, hễ con gà sắp gáy lại quẳng gạo ra cho nó ăn, thế là nó không gáy nữa. Trò lại được nghe giảng thêm, sau kẻ thành đại tướng người thành quốc sư, muôn thủa lưu danh. Ngày nay, người dạy đến lớp thường điểm danh (có cộng điểm thế mới đau!) Người ta nhìn vào cứ tưởng người dạy dạy rất hay nên học trò đến lớp đông đủ, ai ngờ là đến điểm danh rồi phí phạm thời gian ở đó, thay vì có thể đi học ở nơi khác. Tôi có dự lớp của một giảng viên (cũng chả biết chính xác là thầy hay cô; trường tôi nó vậy?!) đầu giờ điểm danh, cuối giờ lại điểm danh. Dư hơi thế đấy!

Loại đó tôi cũng xin xếp vào sinh vật cảnh mới cùng với công an cảnh, chim cá cảnh, chó cảnh…

~~~~~~~

Thanh giả tự thanh. Trúng ai ráng chịu

Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng. Những lời trên của bổn nhân có quí vị nào quá mục mà thấy bất hợp lẽ thì xin chỉ giáo cho.

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Du

Ngửa mặt xòe tay cay nước mắt
Giọt máu đào ai nỡ đánh rơi
Về ở lầu son món ngon nào cũng có
Gối êm đệm ấm đâu biết được
Bàn chân quen bước giang hồ
Đêm xuống rượu nồng nửa say nửa tỉnh
Men cay thoang thoảng kiếp trần ai
Mịt mù đường xa nào có ngại
Ai còn đi ngoài sương gió
Nghe đâu đó phong trần
Cũng lắm lúc chiều hoang thơ thẩn
Mây ngàn gió bể bâng khuâng
Qua lối xưa dịu dàng hình bóng cũ
Trôi theo dòng nước biết về đâu
Đốn cả rừng xanh tìm chút hương trầm
Mới biết hương trầm là cổ tích
Bốn phương đất trời tịch mịch
Nỗi niềm dâng lên chơi vơi
Uống cạn tuổi xuân hoang phế một đời
Thả nửa hồn còn giữa mênh mông
Trên non cao chảy ra thành con sóng
Ta theo em về miền ước vọng
Tình thơm một thủa xanh xanh.

Thứ Năm, 3 tháng 9, 2009

Ta - thơ - em

Thường mưa nắng đầu non cuối bể
Hay nửa đêm uống rượu nhớ xa xăm
Xưa lỡ gởi nỗi niềm vào trong gió
Để bâng khuâng mây trắng mãi đi tìm
--oOo--
Nắng nghiêng qua vai áo
Mây lẻ trôi lững lờ
Chiều nay ta cạn chén
Trút hết tình vẩn vơ
--oOo--
Mưa thương nhớ ai
Mưa rơi tí tách
Gió thương nhớ ai
Gió lách qua song
Người thương nhớ ai
Ngồi hong tóc biếc
Tình xa biền biệt
Tóc biếc phai màu
Người ơi có nhớ về nhau
Ta trăm năm vẫn nguyên màu ban sơ
--oOo--
Hình như có lẽ chắc là
Từ muôn kiếp trước ta yêu nhau rồi
Ngàn năm nữa cõi mây trôi
Đất trời tan hết chưa thôi tự tình.
--0Oo--
Hình như có lẽ chắc là
Kiếp này ta vẫn cách xa muôn trùng
Ngàn năm sau có tương phùng
Xin cho sỏi đá về cùng rêu phong.
--oOo--
Ta trăm năm sỏi đá
Người muôn thưở rêu phong
Chiều đánh rơi chiếc lá
Buông mình vào hư không
--oOo--
Mây vẫn lững lờ trôi
Để bên trời mãi mãi
Sao em không gần lại
Cho mình được bên nhau
--oOo--
Phải chăng qua hết bể dâu
Mới biết đâu là hạnh phúc
....

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2009

Mạnh Thường Quân là ai?

Trên các phương tiện thông tin đại chúng hay trong các bài diễn văn, phát biểu, người ta hay nghe thấy danh từ "Mạnh Thường Quân": "Mạnh thường quân không tiết lộ tên này đã...", "ủng hộ các hoạt động bên ngoài của các Mạnh Thường Quân", "chân thành cám ơn các mạnh thường quân"...Có báo còn viết sai là Mạng Thường Quân?!
Tự điển Wikipedia ngoài đề cập thân thế ông ra còn định nghĩa thêm trong Tiếng Việt, Mạnh Thường Quân là "Người hay giúp đỡ một hay nhiều công cuộc, tổ chức, hoạt động nào đó"
Vậy Mạnh Thường Quân là ai?
Mạnh Thường Quân (孟尝君)tên thật là Điền Văn (田文), người nước Tề, làm Tướng quốc nước Tề thời Chiến Quốc, và là một trong tứ công tử Chiến Quốc. Ông là con của Tướng Quốc Điền Anh. Ông là một người giàu có, lại có lòng nghĩa hiệp, thích chiêu hiễn đãi sĩ, văn cũng như võ trong nhà lúc nào cũng tiếp đãi đến vài nghìn tân khách. Tiếng tốt đồn vang khắp các nước chư Hầu thời bấy giờ.
Tốt thì có tốt thật. Người giàu có, thích chiêu hiền đãi sĩ nên tiếng lành đồn xa. Ấy thế nên các anh nhà ta cứ hay dùng danh từ Mạnh Thường Quân để chỉ những vị giàu có, đầy lòng nghĩa hiệp, thường đóng góp nhiều cho các hoạt động từ thiện.
Kể cũng lạ. Từ thưở dựng nước và giữ nước đến nay, dân tộc ta tuy kẻ giàu không nhiều nhưng người tốt thì chẳng thiếu. Vậy mà chưa có vị nào xứng đáng trở thành điển tích, được vinh danh hàng ngày như ông Mạnh Thường Quân ở tận bên Tàu.
Nguyên nhân thì có nhiều.
Có thể do ngàn năm Bắc thuộc chưa phai dấu. Nhưng ta giành lại nước nhà cũng đã ngót ngàn năm rồi. (938, Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán, xưng vương - Tiền Ngô Vương).
Do thói quen. Thói quen ấy nên bỏ. Đó là lạm dụng chữ nước ngoài, là sính ngoại. Chữ nào ta có thì không nên mượn. Người tốt thì nói là người tốt, sao cứ phải là Mạnh Thường Quân. Huống chi hào kiệt đất Nam không thiếu, việc chi phải vay mượn người ta. Mà ông Mạnh đó cũng có gì hay ho đâu. Chẳng qua là nhà giàu, giàu do tổ nghiệp. Nếu ông ta nghèo thì liệu ông ta có làm thế không?
Người Việt Nam xài hàng Việt Nam. Mạnh Thường Quân thôi trả về Tàu.
Giữ gìn tiếng ta.

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2009

Họ đến đó chỉ có một lần

Họ đến đó chỉ có một lần.
Đó là vào một ngày trời có những đám mây trôi vơ vẩn. Gió mát rượi thổi vào từ ngoài mặt hồ mênh mông xanh ngắt màu mây, vài con chim nước bơi lượn, chốc chốc lại bay vút lên cao. Hai hàng cây thẳng tắp, tầng lá rì rào ngả nghiêng theo từng cơn gió, vi vu bản tình ca mùa hạ. Đâu đó thoang thoảng hương tràm. Họ ngồi xuống cạnh một gốc cây to có tán lá xanh và rộng. Một triền cỏ non mơn mởn với những bông hoa vàng và tím tô điểm bên trên. Người con trai tựa lưng vào gốc cây, rồi để người con gái tựa vào lòng mình. Người con trai kể cho người con gái nghe những câu chuyện tình yêu mà anh cố công sưu tầm được.
Họ nhìn nhau. Rồi nhìn về phía cuối trời xa thẳm, nơi có những bóng nhạn dần khuất chân mây.
Im lặng. Dường như trên cõi đời này chỉ còn trời, đất và đôi tình nhân nọ mà thôi.
Trời hết nắng lại mưa, rồi nắng. Họ vẫn ngồi đấy. Tựa vào nhau. Nhìn về cuối trời. Thời gian đối với họ như là vô tận.
Chẳng biết đã qua bao nhiêu lâu, cả một vùng trời đất đã bị nhuộm màu nửa vàng nửa đỏ. Họ vẫn ngồi đấy. Tựa vào nhau. Đâu đó râm ran tiếng ếch nhái, tiếng dế, tiếng chim chiều và cây cỏ. Những tia nắng cuối ngày phai nhạt sắc. Chân mây không còn nhìn rõ. Mặt hồ lấp lánh những ánh sao đêm. Nhưng rồi cứ mờ dần, mờ dần. Hình như có một làn sương rất mỏng đang tràn qua đây. Gió vi vu, lành lạnh.
---oOo---
Chiều. Cả một vùng trời đất như bị nhuộm một màu nửa vàng nửa đỏ. Gió từ mặt hồ mênh mông thổi vào lạnh buốt, tái tê. Hai hàng cây xanh ngắt những tầng lá rậm rạp. Đâu đó thoang thoảng hương tràm, len lỏi miên man trên triền cỏ úa có hoa vàng và tím, hắt hiu như bị bỏ rơi đã lâu rồi. Nơi đó không biết đã có bao nhiêu người ngồi, bao nhiêu hẹn ước. Đến rồi đi. Người ta để lại nơi đây biết bao nhiêu là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đẹp, cũng chan chứa yêu thương. Nhưng tất cả chúng rồi sẽ chìm vào quên lãng. Cố quên để mà nhớ. Hình như trong chạng vạng chiều hôm, có ai đó đang tìm kiếm một cái gì sâu thẳm, xa xôi.