Trên thế giới hiện nay tôi không biết có thêm loài sinh vật cảnh lạ nào nữa hay không, nhưng ở Việt Nam thì có thêm 2 loài mới.
Loài thứ nhất tôi gọi là công an cảnh. Đó là những cảnh sát giao thông đầu đội mũ tròn cứng, mắt đeo kính đen nhìn rất hình sự (tùy đứa có đứa không), đi mô tô phân khối lớn, đồng phục vàng nghệ, đôi khi bụng phệ chắc là bụng bia, hay tụ tập tại các ngã tư đường . . . hóng mát. Còn khi đường ùn tắt, khói bụi mịt mù thì chẳng thấy đâu, hoặc có thì cũng đứng làm cảnh cho vui thôi. Nuôi loài này thiệt tốn cơm gạo. (vụ này có lần Thanh Niên đã phản ánh và ai cũng dễ dàng nhận thấy chứ tôi không ngậm máu phun người đâu à!)
Loại thứ hai tôi gọi là giáo viên cảnh. Đó là loại giáo viên ngày ngày lên lớp cho vui, cứ đến giờ là: “các em chia nhóm, chọn đề tài thuyết trình”; rồi coi và…cười; các em thuyết trình xong: “nhóm em đúng về…sai về…sửa lại…nhóm tiếp theo….có ai hỏi gì không…không thì…điểm danh rồi về”?! Và luôn coi lời mình là lời thần thánh.
Sẵn đây chuyện điểm danh mới nói. Thiệt là một thứ tào lao nhất trong lớp học, một sự lừa đảo trong học đường.
Ngày xưa bên Trung Quốc có ông thầy tên Thủy Kính (Thủy Kính tiên sinh là thầy của Gia Cát Khổng Minh và Tư Mã Ý). Thủy Kính tiên sinh có nuôi một con gà, hễ đến trưa con gà gáy thì cho lớp nghỉ. Học trò vì say mê lời thầy giảng, không muốn kết thúc giờ học sớm nên mới nghĩ ra cách là cứ mỗi giờ học mang theo một nắm gạo, hễ con gà sắp gáy lại quẳng gạo ra cho nó ăn, thế là nó không gáy nữa. Trò lại được nghe giảng thêm, sau kẻ thành đại tướng người thành quốc sư, muôn thủa lưu danh. Ngày nay, người dạy đến lớp thường điểm danh (có cộng điểm thế mới đau!) Người ta nhìn vào cứ tưởng người dạy dạy rất hay nên học trò đến lớp đông đủ, ai ngờ là đến điểm danh rồi phí phạm thời gian ở đó, thay vì có thể đi học ở nơi khác. Tôi có dự lớp của một giảng viên (cũng chả biết chính xác là thầy hay cô; trường tôi nó vậy?!) đầu giờ điểm danh, cuối giờ lại điểm danh. Dư hơi thế đấy!
Loại đó tôi cũng xin xếp vào sinh vật cảnh mới cùng với công an cảnh, chim cá cảnh, chó cảnh…
~~~~~~~
Thanh giả tự thanh. Trúng ai ráng chịu
Thuốc đắng giã tật, sự thật mất lòng. Những lời trên của bổn nhân có quí vị nào quá mục mà thấy bất hợp lẽ thì xin chỉ giáo cho.