Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Du

Ngửa mặt xòe tay cay nước mắt
Giọt máu đào ai nỡ đánh rơi
Về ở lầu son món ngon nào cũng có
Gối êm đệm ấm đâu biết được
Bàn chân quen bước giang hồ
Đêm xuống rượu nồng nửa say nửa tỉnh
Men cay thoang thoảng kiếp trần ai
Mịt mù đường xa nào có ngại
Ai còn đi ngoài sương gió
Nghe đâu đó phong trần
Cũng lắm lúc chiều hoang thơ thẩn
Mây ngàn gió bể bâng khuâng
Qua lối xưa dịu dàng hình bóng cũ
Trôi theo dòng nước biết về đâu
Đốn cả rừng xanh tìm chút hương trầm
Mới biết hương trầm là cổ tích
Bốn phương đất trời tịch mịch
Nỗi niềm dâng lên chơi vơi
Uống cạn tuổi xuân hoang phế một đời
Thả nửa hồn còn giữa mênh mông
Trên non cao chảy ra thành con sóng
Ta theo em về miền ước vọng
Tình thơm một thủa xanh xanh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét